Tin du lịch

blog-single-image

Hà Giang – nơi đến lý tưởng của những du khách muốn khám phá

  • 18/Tháng Tư/2019

Hơn một năm trôi qua nhưng mỗi lần nhìn lại tấm hình tôi chụp đứa bé gái ở Hà Giang năm ngoái, đứa bé có khuôn mặt tủi thân và màu da của một con giun chết, tôi lại bồi hồi buồn. Tôi vẫn chưa quên nó, vẫn băn khoăn một ngày nào phải trở lại tìm nó trên núi Hà Giang.

Hôm nay tôi đăng lại bài viết này bởi vì khi xem một thước phim tài liệu National Geographic Nepal: The Last Honey Hunter về chuyến săn mật ong cuối cùng ở trên núi Nepal của người dân tộc Nepal, tôi chạnh lòng đến người dân tộc ở Hà Giang. Họ đã khuất phục được thiên nhiên khắc nghiệt và sống hồn nhiên như không biết kham khổ là gì. Clip xem xong chảy nước mắt thương những cùng cực ở những góc xa xôi trên thế giới, nhưng tôi biết họ không cảm nhận được cái kham khổ như tôi đã gán cho họ. Trong họ có một sức mạnh mãnh liệt giúp họ thích ứng với thiên nhiên mà tôi không thể nào hiểu được. Những người săn mật ong ở Nepal có thể để cho hàng trăm con ong vần vũ trên da trần nhưng tỉnh như không; cũng như những đứa bé vùng Tây Bắc Việt Nam phong phanh quần áo, chân trần đạp lên đất lạnh trong mùa đông giá rét cũng tỉnh như không . Tôi vừa phục vừa thương vừa xót xa.

Tôi vẫn còn nghe loáng thoáng tiếng bạn tôi khuyên nhủ … không Mai à, tâm hồn họ đơn giản nên họ bình yên, họ không biết rằng mình khổ như em nghĩ đâu, khi không có ý niệm về sự no đủ hay xa xỉ của thành thị để so sánh thì họ cũng không biết mình đang sống khổ, chính em đã gán cho họ sự khốn khổ đó dựa trên căn bản đời sống sung túc văn minh. Chính sự bình dị đơn giản của họ là sự giải thoát của họ đấy. Họ có một đất trời làm của riêng và họ sống thanh bình trong đó, thế giới sẽ tồn tại tự nó, em hãy để cho nó vận hành theo dòng chảy, đừng mong thay đổi hay đem văn minh phù du để làm phiền đời sống an bình đó của họ.

HÀ GIANG: HỌ CÓ MỘT ĐẤT TRỜI LÀMCỦA RIÊNG, VÀ HỌ SỐNG YÊN BÌNH TRONG ĐÓ
Tôi không sao quên được tiếng khóc của nó

Tiếng khóc níu lòng

Đứa bé có một khuôn mặt tủi thân và màu da của một con giun chết …

Nếu em có thể tìm lại được nó … tôi òa ra khi kể cho bạn tôi nghe đứa bé tôi gặp tháng trước trong chuyến về thăm quê nhà của mình … giữa những tiếng nấc tôi giật mình tưởng như đó là tiếng khóc của nó, có phải của tôi đâu.

Tôi gặp nó trên đường từ Đồng Văn về thành phố Hà Giang. Không biết từ đâu hiện ra, nó phóng xuống đường, lưng cõng em bé, rồi ngừng lại bên hông xe của chúng tôi, ngước mặt lên nhìn vào xe và bật khóc. Tôi gặp nó chớp nhóang không đủ nhanh trí để ghi nhớ nó ở đâu, chặng nào trên Hà Giang, ở Đồng Văn hay Lũng Cú, hay Mèo Vặc để rồi giờ đây giận mình muốn tìm lại nó nhưng không biết làm sao.

Chuyến đi đã qua, tôi đã về nhà bình yên nhưng buồn lắm, không làm gì được khi về lại nhà, một tuần, hai tuần rồi một tháng trôi qua, thời gian đủ để nguôi ngoai mọi vui buồn phù du, nhưng không, mỗi lần ngồi xuống để ghi lại hành trình của mình thì tôi ngồi sững. Bao nơi rong ruổi từ Bắc xuống Nam ở quê nhà của tôi trở thành hỗn độn trong đầu, nằm sau một lớp sương mù mà sừng sững chắn phía trước là thân hình nhỏ bé của đứa trẻ áo quần xốc xếch, mặt mày nhem nhuốc, cùng tiếng khóc thiệt thòi và tủi thân của nó. Sức mạnh của nước mắt trẻ thơ đè lên những hình ảnh khác trong trí tôi vỡ nát vụn vặt. Nếu tôi viết ra được về nó tôi sẽ nhẹ người, đám sương mù sẽ mỏng đi cho tôi thấy lại được những nơi tôi vừa đi qua, những bạn bè thân yêu tôi đã gặp. Một người anh của tôi đã ái ngại khi thấy tôi im lặng quá lâu khi trở về, thì đây là lý do, làm sao tôi định tâm khi khuôn mặt đứa bé và tiếng khóc của nó cứ níu lấy tôi. Nếu biết nó ở đâu, để trở lại làm được một cái gì sau này thì tôi không quá ray rứt.

Tôi không quên được nó.

Hình ảnh trẻ thơ duy nhất tôi gặp trên đường Hà Giang, mà lại là một hình ảnh tội nghiệp.

Tôi đến Hà Giang ước mong một cách thơ mộng sẽ được gặp trẻ thơ nô đùa, nhưng không như tôi nghĩ, may mắn lắm tôi mới thấy được những hình bóng ẩn hiện như những chấm phá rải rác quanh đường núi, không nhan nhản như những nơi tôi đã đi qua ở các vùng Tây Bắc khác. Trẻ con ở đây cũng nghèo nàn hơn, rách rưới hơn, mang nặng kham khổ sương gió của tuổi thơ nhảy cóc. Suốt quãng đường Hà Nội – Hà Giang, tôi căng mắt qua cửa kính xe để tìm những con người nhỏ xíu đó, nhưng hiếm lắm tôi mới thấy được dăm ba đi trên sườn núi hay dưới lũng sâu.

Thế rồi tôi gặp nó trên đường đèo khi xe qua một ngôi nhà trên núi. Mừng lắm khi thấy những đứa trẻ đang chơi trước sân nhà, tôi xin Tiến ngừng xe, hạ cửa kính để chụp hình. Thấy xe ngừng, chúng chạy xuống đứng bên xe nhìn vào. Hương lấy những bao bánh nướng mua từ dinh vua Mèo ở Sà Phìn phát cho chúng rồi đi. Nhưng khi xe đang chầm chậm rẽ ra đường thì một đứa bé gái lưng cõng em không biết từ xó xỉnh nào chạy nhào xuống đường, đứng ngay hông xe nơi tôi ngồi và bật khóc, thảm như vũ trụ của nó đang bể vỡ.

Ngẩn người trước tiếng khóc vô lý đó, tôi mở vội cửa xe nhảy xuống lấy bao bánh còn lại đưa cho nó, nó nín khóc cầm bánh giấu vào áo. Thì ra nó khóc vì thấy các đứa khác có bánh trong khi nó chưa có phần mà xe đã bỏ đi. Hương, Thảo và Hà cũng xuống xe vây quanh những đứa bé này, trông chúng thật tội nghiệp, toát ngay ra vẻ thiếu thốn, đói meo đói mốc. Phần tôi để ý đến đứa bé gái, một hình ảnh ngây thơ khổ tôi chưa từng thấy, nó chừng sáu, bảy tuổi, mặt buồn xo, lông mày nhíu lại, hai khóe miệng cong xuống như mếu, áo thì không cài nút để trần ngực, chật quá có vừa nó đâu mà cài được nút.

Lạ một điều, đang đứng giữa mọi người, nó bỗng cúi đầu, đưa hai bàn tay lên chăm chú khảy những ngón tay của mình, không để ý gì đến chung quanh nữa, hoàn toàn chìm trong những gì nó đang làm. Tôi im lặng quan sát, khảy móng tay xong, nó lại ngơ ngác nhìn ra đường, vẻ lạc lõng như chung quanh không có ai. Thương quá, tôi lại gần vuốt tóc, ép đầu nó vào ngực mình, dù biết xoa đầu trẻ con người dân tộc là một điều kỵ bởi vì cha mẹ chúng nó tin là sẽ làm cho chúng dễ mắc bệnh, con ok không, tôi hỏi mà không cần nó hiểu hay không, nó ngước nhìn tôi mắt vô hồn. Phía sau, xe bóp còi inh ỏi vì bị xe chúng tôi chắn đường, thôi tôi phải đi thôi. Huơng, Hà, Thảo và tôi leo lên xe, bỏ lại đằng sau nhấp nhô những khuôn mặt bé nhỏ.

Tôi im lặng sau đó, tiếng khóc và khuôn mặt đáng thương, màu da giun chết, cái cúi đầu của đứa bé gái vẫn còn trong đầu mình. Tôi biết nó cũng đang nằm trong đầu của Hương, Hà và Thảo.

Không biết điều gì làm tôi buồn đến thế khi về lại Mỹ. Có đêm tôi nghe tiếng trẻ con khóc văng vẳng trong giấc ngủ, có đêm nằm nhìn trời đêm qua cửa sổ, trải nghiệm bóng đêm chuyển dần qua ánh sáng bình minh, hình ảnh những đứa bé có màu da giun chết trên vùng đất Hà Giang hoang sơ đẹp vô cùng ấy hiện ra mà buồn chi lạ.

Tham gia tour Hà Giang – cao nguyên đá Đồng Văn để có thể lưu lại những giây phút khó quên